 |
|
Hóa chất được phát hiện để làm giá ăn chưa được phép sử dụng ở Việt Nam. Ảnh minh họa. |
Cơ thể
xã hội cũng như con người, có lúc "hắt hơi sổ mũi", ủ chứa mầm bệnh mà
nếu không chữa trị kịp thời thì có thể dẫn đến bệnh nặng. Ở nước ta, một
trong những thứ bệnh kéo dài do nhờn thuốc, nay đã thành nặng, khó chữa
là bệnh sản xuất, tiêu thụ hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng.
Bệnh này có thể di căn, dẫn tới nhiễm trùng mà tệ hại nhất là làm suy
giảm lòng tin của người tiêu dùng với nhà sản xuất. Khi lòng tin mất đi,
người ta sẽ tìm lối thoát ở hàng nhập ngoại, thậm chí là hàng không rõ
nguồn gốc, "chỉ cần trên bao bì có chữ nước ngoài là yên tâm phần nào".
Vậy căn bệnh ấy ra sao, diễn tiến bệnh thế nào, có cách trị dứt bệnh ấy
hay không?
Thời bao cấp, nhất là những năm đất nước có chiến tranh, người Việt
không ám ảnh nỗi sợ hàng giả như bây giờ. Lúc ấy kinh tế khó khăn, mua
được hàng hóa đã là may mắn, nói gì đến nỗi lo ăn (dùng) thứ này, thứ
kia có hại hay không. Nhưng quan trọng là hàng hóa lúc ấy chủ yếu do
quốc doanh sản xuất, có xấu xí, kém ngon thì cũng được cái bền, ít khi
phải lo là xơi thực phẩm bị kèm hóa chất độc hại. Thời ấy, ngoài sự khan
hiếm hàng hóa thì sự thiếu hài lòng thường thấy của người tiêu dùng nằm
ở chỗ hàng hóa thiếu tính tiện dụng. Đến giờ vẫn còn nhiều người không
thể quên được cảnh mỗi lần trong nhà có được một loại đồ hộp nào đó, từ
hộp cá, hộp thịt muốn dùng đều phải mượn đến dao, búa chứ không nắm
khuyên sắt giật nhẹ là mở nắp được như bây giờ.
Thời hiện đại, hàng hóa phong phú hẳn lên. Hàng Việt, hàng ngoại, cao
cấp hay bình dân thì chỉ cần bước chân ra phố là tha hồ mà chọn. Người
lười hoặc không có nhiều thời gian thậm chí chỉ cần "a lô" nói thứ mình
cần, thời gian, địa chỉ là ung dung ngồi chờ "hàng về". Mua hàng tiêu
dùng hằng ngày dễ dàng là một nhẽ, đến giao dịch liên quan đến những thứ
cả đời chỉ một lần mua cũng dễ như trở bàn tay. Muốn mua căn hộ chung
cư ư? - lên mạng tìm, chọn, rồi liên hệ với nhà cung cấp để thỏa thuận
lại về giá, cách thức thanh toán, làm hợp đồng mua bán, cơ bản thế là
xong "việc cả đời"…
Thế mà càng ngày càng thấy lo mới lạ! Mới hôm qua hôm kia nghe lời bàn
ra tán vào về "bánh Trung thu bẩn", mấy ngày trước nữa là chuyện quảng
cáo hạt nêm "có vấn đề, gây bức xúc". Hai tháng trước, có tin Tòa án
nhân dân huyện Từ Liêm thụ lý đơn khởi kiện của một nhóm hộ dân ở tổ hợp
khách sạn - văn phòng - trung tâm thương mại - căn hộ cao cấp thường
được gọi dưới cái tên Keangnam (đường Phạm Hùng - Hà Nội), lý do là diện
tích thực tế của các căn hộ mà nhóm này sở hữu không đúng với những gì
đã ghi trong hợp đồng mua bán. Tính ra, với sự chênh lệch mà dân đưa ra,
nếu kết luận là đúng thì chỉ số nhỏ diện tích "hao hụt" ấy cũng khiến
họ mất hàng tỷ đồng. Xa hơn, từ lâu rồi, là sự xuất hiện liên tục lời
cảnh báo về chất lượng công tác bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm. Những
thứ người tiêu dùng đưa vào cơ thể hằng ngày, từ thịt đến cá, rau, củ,
quả, nước chấm… với tùy loại thỉnh thoảng lại có lời cảnh báo xuất hiện.
Cá nuôi, thứ người ta cho cá ăn loại thức ăn đáng sợ. Thịt gì mà cứ rắn
đanh lại, bao ngày vẫn tươi rói, "có thuốc". Loại nho này nhập từ nước
ngoài, quả to đẹp đấy nhưng "đầy chất bảo quản"… Hôm nay vừa ăn vào
người, mai lên mạng đã thấy thứ ấy đáng ngại, biết thứ gì không gây họa
đây? Nhà chung cư, quảng cáo, giới thiệu rõ là tiện sử dụng, rõ đẹp,
hiện đại nhưng đa số người mua về là phải "động thổ". Đơn giản thì lát
lại sàn nhà, "ốp" thêm thứ nọ thứ kia rồi sơn lại những chỗ loang lổ,
những việc làm thêm theo nhu cầu của người sử dụng. Nhưng có nhiều nhà
mua căn hộ rồi bắt buộc phải thay cửa để bảo đảm có được loại bền, tốt,
đẹp; thậm chí, phức tạp hơn là thay đổi kết cấu, từ phá tường trổ cửa,
lắp lan can đến thay đổi chức năng của các khu phụ bởi thiết kế của nhà
cung cấp không phù hợp. Thế là đục đẽo, khoan cắt suốt ngày, có khu
chung cư dân về ở đủ vài năm trời mà vẫn chưa dứt cảnh sửa chữa… Nhà ấy,
căn hộ ấy, có quy định nào để cho đó là "hàng kém chất lượng" hay
không? Nếu có tiêu chuẩn chất lượng nhà chung cư thì tiêu chuẩn ấy đã
phù hợp chưa, có sát thực tế không, có đủ sức chi phối hành vi của chủ
đầu tư hay không?
"Bệnh" của hàng hóa ở ta không tự nhiên mà có. Hàng hóa được sản xuất
trong nước hay nhập khẩu, kiểu gì cũng phải dựa trên hệ tiêu chuẩn nhất
định, trong đó tiêu chuẩn an toàn được đặt lên hàng đầu. Sự an toàn, đến
lượt nó lại được bảo đảm thông qua một loạt tiêu chuẩn, quy định khác. Ở
Mỹ, để bảo vệ người tiêu dùng, từ gần một thế kỷ trước nước này đã ban
hành luật thuế quan, trong đó quy định hàng hóa nhập khẩu phải ghi rõ
nước xuất xứ. Nội dung ấy phải được ghi rõ ràng, dễ đọc, dễ thấy và
không thể tẩy xóa được, mục đích là để người mua có đủ thông tin để đánh
giá, lựa chọn sản phẩm, khách hàng cuối cùng nhận được hàng hóa nguyên
dạng như khi nhập khẩu - vốn đã trải qua quy trình giám sát nghiêm ngặt
nhằm bảo đảm an toàn, chất lượng. Nước Mỹ còn có một quy định khác, áp
dụng cho hàng nông - thủy sản, trong đó đáng chú ý là với một số mặt
hàng người ta yêu cầu nhà bán lẻ phải lưu giữ hồ sơ xác nhận xuất xứ
hàng hóa, thậm chí còn phải minh bạch thông tin loại hải sản bày bán là
do nuôi hay đánh bắt… Sự chặt chẽ ấy góp phần thúc đẩy trách nhiệm của
nhà sản xuất - nhập khẩu hàng hóa, rất có lợi cho người tiêu dùng.
Sở dĩ có sự phát "bệnh" là bởi quy định về tiêu chuẩn chất lượng hàng
hóa ở ta còn sơ hở, lại không được thực hiện nghiêm, do sự vô cảm của
nhiều nhà sản xuất, cung cấp dịch vụ trước lợi ích của người tiêu dùng
không bị xử lý thích đáng, do thái độ thiếu trách nhiệm của những người
được giao giám sát việc thực hiện các điều luật liên quan. Người tiêu
dùng cũng có lỗi một phần trong quá trình ủ bệnh, nặng nhất là thiếu ý
thức trở thành người tiêu dùng thông minh, không cương quyết nói "không"
với hàng hóa kém chất lượng, thực phẩm không rõ nguồn gốc. Ngần ấy
nguyên nhân cơ bản tạo cơ hội cho "bệnh" phát, tất yếu có sự tăng nặng
nếu không được chữa trị kịp thời. Và khi điều đó xảy ra, tức là khi
người tiêu dùng mỗi ngày lại thấy lo hơn về chất lượng thực phẩm, hàng
giả, hàng nhái thì lúc đó trách nhiệm lớn nhất không còn là của nhà sản
xuất hay phân phối nữa, mà thuộc về cơ quan quản lý.
Bệnh không tự nhiên mất đi, đơn giản vì ưu tiên hàng đầu của nhà sản
xuất là lợi nhuận, bởi đa số không muốn tăng chi phí cho những việc khác
có thể làm tăng giá thành sản phẩm. Cách chữa duy nhất đúng là tăng
cường sự kiểm soát, triệt tiêu cơ hội tạo ra hàng hóa kém chất lượng,
không an toàn. Việc ấy, ở tầm vĩ mô thì cần luật đúng, chi tiết mà đủ
bao quát, đủ đón sự phát sinh; ở cơ quan thực hiện thì cần lương tâm,
trách nhiệm, thái độ tự chịu trách nhiệm với chất lượng công việc được
giao. Phía sau sự tự giác còn phải có cơ chế giám sát đủ mạnh, đủ minh
bạch, đủ cương quyết xử lý sai phạm.
"Bệnh" nói ở đây không đơn giản, không dễ trị dứt điểm dù chưa chắc đã
thuộc hàng "nan y". Nhưng chắc chắn đó đã là "bệnh" nặng, không thể nói
là có thể điều trị từ từ được nữa.
|