|
|
|
Tiêu điểm
|
Vô cảm - Tế bào độc trong cơ thể xã hội
31-07-2012 07:55
|
Ngày
nay, giữa thời đại của tri thức và công nghệ, trong sự xâm lấn của văn
minh vật chất, không ít người giật mình: Tính cộng đồng, cộng sinh - một
nét đẹp góp phần tạo nên tính cách Việt đang mất dần trong đời sống
hằng ngày?
 |
| Ảnh minh họa internet |
|
Dường như sự yêu thương, đồng cảm đang phải gồng mình chống lại
sự ích kỷ, thực dụng. Mỗi người đều có thể bắt gặp sự vô cảm đến lạnh
lùng ở đâu đó trong đời sống, trong cung cách ứng xử của con người đối
với con người. Chúng ta thật sự đau lòng vì sự vô cảm như những tế bào
độc đang tồn tại trong cơ thể xã hội.
Trong thực tế cuộc sống, không thiếu người tốt và cũng không thiếu việc
tốt. Một Đinh Công Toản với chiếc mũ tai bèo, bộ quần áo bộ đội bạc màu,
bất chấp cái nắng thiêu đốt, khói bụi hầm hập và cả những lời đe dọa,
ngày này qua tháng khác cần mẫn kéo lê cây cào tự chế hút các mảnh thép
nhọn trên đường chỉ bởi một lẽ đơn giản "sợ bà con mình gặp tai nạn".
Một Phạm Thị Lành "nghèo rớt mồng tơi" phải bỏ quê kiếm sống bằng nghề
bán vé số, nhưng vì một lời hứa mà không mảy may tiếc nuối khi trả lại
lô vé trúng thưởng rất lớn cho người đã đặt mua nhưng chưa trả tiền. Một
nhà báo bé nhỏ gầy gò, có tên Trần Mai Anh đã vượt không biết bao nhiêu
khó khăn để chở che cho một tâm hồn bé bỏng bị mẹ đẻ bỏ rơi ngay khi
lọt lòng, bị thú rừng ăn mất một chân và bộ phận sinh dục… Rồi những
hiệp sĩ săn bắt cướp của đất Phú Hòa, Bình Dương, bất chấp hiểm nguy vì
sự bình an của cuộc sống và vì… "ghét cái ác như nhà nông ghét cỏ"… Hiện
thân của lòng nhân ái, của sự thánh thiện có ở khắp mọi nơi. Có điều,
trong xã hội có quá nhiều biểu hiện vô cảm, trong khi cái tốt, sự thánh
thiện dường như đang mai một, bị lép vế.
Nhìn thẳng vào những khuyết tật để nhận diện chính xác hơn những vấn đề
đang phát sinh trong lòng xã hội là hết sức cần thiết. Bởi lẽ, không thể
loại trừ những tế bào độc ra khỏi cơ thể khi không hiểu biết về chúng
hay nói cách khác không thể trị bệnh khi chưa bắt trúng bệnh. Vậy vô cảm
là gì? Đâu là nguồn gốc phát tác các tế bào vô cảm? Vô cảm có phải là
căn bệnh của xã hội hiện đại hay không?
Theo nhiều nhà xã hội học, vô cảm chính là biểu hiện xuống cấp về đạo
đức, khi con người ta chỉ biết đến những cái có lợi cho mình, những
chuyện không phải của mình thì không cần quan tâm. Có người cho rằng sự
vô cảm có nguyên nhân từ mặt trái của nền kinh tế thị trường, từ sự
xuống cấp về giáo dục và những tác động của chủ nghĩa vật chất thực dụng
đã làm xói mòn, đảo lộn các giá trị truyền thống. Điều đó không sai
nhưng cũng cần thấy rằng, sự vô cảm đều bắt nguồn từ tính ích kỷ của con
người. Trong tác phẩm "Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa
cá nhân" Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng: "Chủ nghĩa cá nhân là một thứ vi
trùng rất độc, là bệnh chính, bệnh mẹ sinh ra trăm thứ bệnh nguy hiểm
khác".
Biểu hiện cơ hội, sự lệch lạc của tư duy đã có từ rất lâu trong đời sống
nhân gian. Ca dao, tục ngữ thể hiện rất rõ nếp nghĩ và lối hành xử của
không ít người như Mượn gió bẻ măng; Gió chiều nào che chiều ấy; Qua
sông nên phải lụy đò, Tối trời nên phải lụy o bán dầu; Ăn cơm đi trước,
lội nước theo sau... Như vậy, tính ích kỷ, thói cơ hội từ lâu đã ăn vào
nếp nghĩ của không ít người Việt và đây là những mảnh đất màu mỡ ươm mầm
những "tế bào độc". Tính ích kỷ, thói cơ hội chính là "cha đẻ" và là
"bạn đồng hành" của thói xấu và cái ác.
Thời nào cũng có sự hiện diện của cái thiện và cái ác, tuy nhiên mức độ
biểu hiện ở từng thời điểm lịch sử xã hội lại không giống nhau. Và con
người luôn đấu tranh với cái ác để cái thiện phát triển. Trong bối cảnh
làng xã ngày xưa, khi con người phải hợp sức để vật lộn cùng thiên tai,
giặc dã nên "tối lửa tắt đèn có nhau" và chính mối quan hệ cộng đồng
chặt chẽ ấy đã tạo nên sức mạnh xua đuổi cái ác. Trong xã hội hiện đại,
"đèn nhà ai nhà nấy rạng", tính cộng đồng mất dần cùng tiến trình đô thị
hóa. Thêm nữa, cái tôi cá nhân được đề cao trong một bối cảnh mà nền
tảng đạo đức truyền thống đang bị xô đẩy trước những luồng gió độc của
lối sống thực dụng - "chủ nghĩa vật chất" đã khiến nhiều người chỉ biến
đến chính mình và sống cho chính mình.
Ông cha ta đã lấy "nhân", lấy "nghĩa" làm nền tảng đạo đức, xây dựng xã
hội trên tinh thần nhân văn. Con người lấy "nhân", "nghĩa" làm đầu, đề
cao tinh thần trách nhiệm, mở rộng lòng nhân ái, sẵn sàng xả thân vì
đồng loại, vì đất nước. Vì thế mà những giá trị cốt lõi của tình nghĩa
gia đình, thầy trò, tình yêu quê hương đất nước, tình yêu thương đồng
loại thường được đặt lên cái tôi cá nhân. Và vì vậy mới có tinh thần:
Thương người như thể thương thân; Máu chảy ruột mềm; Lá lành đùm lá
rách; Một miếng khi đói bằng gói khi no; Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
người trong một nước phải thương nhau cùng… Hướng đến một xã hội nhân
văn giàu lòng nhân ái cũng là ước muốn của mỗi người dân nước Việt.
Đạo lý của người xưa đã trở thành nét văn hóa mang đặc trưng của tâm hồn
Việt và có giá trị trường tồn. Trách nhiệm của mỗi người Việt Nam hôm
nay là làm cho những nét đẹp ấy có sức lan tỏa rộng rãi trong cộng đồng
dân tộc và trong mỗi con người như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: "Phần
tốt ở mỗi con người nẩy nở như hoa mùa xuân, và phần xấu bị mất dần đi".
Gần đây nhiều nhà tâm lý học, xã hội học cho rằng đã đến lúc phải tiến
hành một cuộc "đại phẫu" trong giáo dục nhân cách và tái lập một chế tài
nghiêm khắc để điều chỉnh hành vi của mỗi con người trong xã hội. Những
khuyến cáo như vậy rất đáng để suy nghĩ bởi muốn xây dựng một xã hội
giàu tính cộng đồng và hướng vào cộng đồng không thể không nêu cao tinh
thần thượng tôn pháp luật. Biểu hiện vô cảm như loài nấm độc tràn lan
trong xã hội hôm nay là những minh chứng cụ thể và xã hội đang phải trả
giá cho điều đó.
Giáo dục nhân cách không thể là những bài học đạo đức sáo mòn, được rao
giảng một cách vô hồn theo lối nhồi nhét, thi cử và chấm điểm mà cần đi
từ trái tim đến trái tim, đủ ngấm vào tâm thức trẻ. "Nhân chi sơ, tính
bản thiện", nếu tâm hồn trẻ thơ căng đầy những tình yêu thiên nhiên,
tình thương gia đình, lòng nhân ái bao dung với người thân, đồng loại…
thì chắc chắn cái xấu, cái ác khó có thể len vào. Như vậy, những thay
đổi về tư duy và phương pháp giáo dục nhân cách cho lớp người sẽ là chủ
nhân tương lai của đất nước là hết sức cần thiết. Thế nhưng điều đáng
buồn là giáo dục mầm non, tiểu học vẫn là "điểm yếu" trong hệ thống giáo
dục hiện nay.
Giáo dục nhân cách là trách nhiệm của cả gia đình, nhà trường và xã hội,
trách nhiệm chung và cả trách nhiệm riêng. Con trẻ không thể "thành
người" nếu không được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, trong sự
dạy bảo tận tình, trách nhiệm của thầy cô và sự đùm bọc đầy nhân ái của
cộng đồng xã hội. Và một điều nữa là thay vì loay hoay "dọn dẹp" những
thói xấu của trẻ nhỏ, hãy dạy chúng không chấp nhận cái xấu, những kỹ
năng để xử lý những tình huống xấu và cách tư duy, làm việc mang tính
cộng đồng.
Nếu ở lứa tuổi đầu đời, gia đình và nhà trường có vai trò đặc biệt quan
trọng đối với việc hình thành nhân cách con người thì ở tuổi trưởng
thành vai trò ấy cơ bản thuộc về xã hội. Trong một môi trường mà vật
chất được tôn lên quá đáng, bằng cấp và các giá trị ảo lấn lướt những
giá trị nhân bản và đích thực thì chắc chắn con người sống trong môi
trường đó không thể tránh được những hệ lụy tiêu cực. Làm thế nào để
những tiêu chí văn minh thanh lịch không bị nhạt nhòa trong lối sống
thực dụng cùng văn hóa ngoại lai thời thượng? Làm thế nào để những làng
văn hóa, cụm dân cư văn hóa không phải là những khẩu hiệu xa vời? Làm
thế nào để mỗi con người trong xã hội luôn biết hướng về cộng đồng?
Trách nhiệm trả lời những câu hỏi này không đơn giản.
Một điều nữa rất đáng suy nghĩ là các phong trào "Người tốt, việc tốt",
"Xây dựng nếp sống văn minh thanh lịch"… đã lan tỏa trong toàn xã hội
nhiều năm qua nhưng vẫn chưa tạo được xung lực mạnh mẽ đủ sức đẩy lùi
những biểu hiện vô cảm. Hiện thực cuộc sống và những khát khao xây dựng
một xã hội nhân văn, nhân ái vẫn còn một khoảng cách khá xa. Vậy, phải
chăng trong cách thức triển khai những phong trào này có điều gì đó chưa
ổn?
Vô cảm là thứ tế bào độc đang ăn mòn cơ thể xã hội, để những tế bào đó
không còn khả năng phát tác, chúng ta phải giải quyết hàng loạt vấn đề,
trên nhiều bình diện, từ vĩ mô là những quy định mang tính pháp luật để
điều chỉnh toàn xã hội đến những việc cụ thể của mỗi nhà trường, mỗi gia
đình với hướng đến chuẩn mực đạo đức và sự phát triển lành mạnh. Và một
vấn đề nữa là hãy tự ý thức để thay đổi tư duy và hành động. Trong mỗi
con người đều có cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, cái cao thượng
và thấp hèn. Khi chúng ta làm được nhiều điều tốt thì thắng lợi của
cuộc đấu tranh đó nghiêng về cái thiện và bệnh vô cảm sẽ dần dần bị hạn
chế.
HNM
|
|
Các tin khác
|
|
Chăm lo xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước(30/07/2012 05:39)
Kỷ niệm 83 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 - 28/7/2012) Các tổ chức công đoàn: Chỗ dựa tin cậy của NLĐ(28/07/2012 07:44)
Ngày linh thiêng nhớ những người chết trận(27/07/2012 18:34)
Tiếp tục chăm lo, giúp đỡ người có công với cách mạng(27/07/2012 06:08)
Ứng phó với thiên tai: Không thể 'đến hẹn lại lên'(26/07/2012 06:08)
Không để quảng cáo tiếp tay cho hậu quả xấu(26/07/2012 05:25)
Bệnh phô trương, lệch chuẩn(24/07/2012 05:19)
Tội ác chống lại cộng đồng(23/07/2012 06:30)
Xứng đáng với vai trò nòng cốt, xung kích trên mặt trận đấu tranh bảo vệ an ninh, trật tự(21/07/2012 06:43)
50 năm 'Vì nước vì dân, quên thân phục vụ'(20/07/2012 08:28)
|
|
|
ĐƯỜNG DÂY NÓNG |
 |
|
|
|
Lượt truy cập: 17465722
Đang Online: 76
|
|