Trở
về với cuộc sống đời thường từ
chiến trường miền Đông nam bộ, tưởng chừng người
lính già thương binh mất 81% sức khoẻ
ấy cam chịu số phận. Nhưng không. Bụng
đói, vợ con nheo nhóc
đã thức tỉnh trái tim ông. Phải làm gì
để thoát nghèo? Chẳng lẽ mình bó
tay để vợ con đói khổ trong khi vẫn còn sức lực? Bản
chất kiên trì của người lính
đã nâng đỡ đôi chân tập tễnh và
bàn tay tật nguyền, để rồi sau hơn 35 năm lăn lộn với
đất đá khô cằn, từ người thương binh với hai bàn tay
trắng giờ ông đã trở thành
ông chủ vườn ao chuồng. Ông là
Võ Minh Chiến ở thôn Tân Phú, xã
Bàu Chinh, huyện Châu Đức, tỉnh Bà
Rịa Vũng Tàu…
Bát cơm
chan đầy nước mắt và
con đường thoát nghèo
Chiếc
xe u oát hơn một giờ tăng tốc vượt 70 ki lô mét
từ thành phố Vũng Tàu đã đưa chúng tôi đến
nhà ông Võ Minh Chiến. Ngôi nhà mái bằng khang trang của
ông toạ lạc trên gò đồi cao. Ông Chiến dừng tay tắt
vòi nước đon đả mời khách vào nhà.
Trên
hành lang rộng rãi kê chiếc bàn ép sát tường,
nơi ông nghỉ tay uống trà sau những giờ lao
động mệt nhọc. “Có cơ ngơi này là cố gắng lắm đó
anh. Cứ tưởng sau khi rời quân ngũ, chân tay tật nguyền
mình phó thác cho số phận. Vậy mà thành công. Bây giờ
hết đói nghèo rồi. Ha ha”. Ông Chiến cười mãn nguyện.
Ông
kể, ngày từ chiến trường trở về, vừa mặc cảm vì
tay chân tàn tật, vừa đói rách, trằn trọc suy nghĩ nhiều
đêm phải làm gì để thoát nghèo, kiếm việc cho vợ, kiếm
cơm cho con. Nhưng con “đường thoát nghèo” cũng chỉ luẩn
quẩn trong đầu với câu hỏi bắt đầu từ đâu, vốn
đâu mà làm? Vào những thập niên 76-80 của thế kỷ trước,
thời bao cấp “ngăn sông cấm chợ”, cháo không có mà
ăn, ai cả gan vay tiền làm kinh tế. Vậy mà ông đã mạnh
dạn vay tiền bạn bè sắm xẻng cuốc một mình khai hoang
đồi trọc. Thấy chồng san đồi, đào đất, vợ ông cho
là “dở hơi, làm chuyện không đâu. Thời buổi bình quân
đầu người làm chi cho uổng sức”, còn hàng xóm thì bảo
ông: “khùng mới khoét đồi làm vườn”. Nhưng ông không
nghe, bởi “Chí tôi đã quyết, không thành công cũng làm
cho biết”.
Công
việc đầu tiên là nhờ anh em họ hàng
phát cây, ủi vạt đồi san phẳng. Dựng tạm chiếc
lán lấy chỗ che nắng che mưa, ông lao vào công việc
quần quật suốt ngày đêm. Trước mắt lợi dụng vách
đồi dựng đứng khoét lỗ làm chuồng nuôi heo rừng, đào
ao thả cá, khoanh vườn nuôi gà. Khoảng đồi trống trồng
chuối lấy quả đem bán, thân chuối băm nấu cho heo, lá
chuối thả xuống ao cho cá. Đàn heo rừng hơn chục con hay
ăn chóng lớn, cá dưới ao đạp quẫy sầm sầm, hơn 200
con gà nháo nhác đòi ăn. Ông Chiến như con thoi trong guồng
quay khép kín từ sáng đến tối. Hết cho heo gà ăn, lại
tranh thủ móc bùn đắp chuồng heo. Thấy vạt cỏ đồi
xanh mơn mởn, ông tiếc quá, vậy là mạnh dạn vay thêm
tiền mua 3 con bò giống về nuôi.
Đang
trong lúc “Xuôi chèo mát mái” thì đàn gà hơn 200
con lăn ra chết vì dịch cúm, bò thì long mồm lở móng chết
dần. Thương bò, thương mình đêm ngày vất vả, ông Chiến
lăn ra ốm. “Những ngày ấy, tui tưởng mình không gượng
dậy được. Phần vì lo gà bò chết hết vốn không tiền
trả nợ, phần thì tủi số mình không gặp may. Nhưng rồi
“thua keo này ta bày keo khác” và được ợ con động viên
nên tui không chùn bước. Tìm hiểu thì ra gà bò chết là
do mình chưa biết cách phòng ngừa, chuồng trại thiếu vệ
sinh, không thoáng mát. Tui đi học cách nuôi bò, nhiều người
bảo tôi là thằng khùng, có kẻ cười đểu: thằng què
ấy làm được kinh tế thì trời sập.Vậy mà trời không
sập, còn tôi thì thoát nghèo. Tất cả là nhờ đôi tay
này. Ha ha”. Ông Chiến lại cười và chìa đôi bàn tay
cho tôi xem. Năm xưa đôi tay ông cầm súng tiêu diệt quân
thù, hôm nay đôi tay ấy ngập lội trong đất bùn để làm
ra của cải vật chất. Có được bát cơm gạo trắng ăn
với thịt kho với đậu hũ như bây giờ, ông và cả nhà
ông đã chan đầy nước mắt, trải qua những ngày nghèo
khổ cùng cực và không ít nỗi đau.
Ông chủ
mô hình “VAC”
Giờ
đây trong căn nhà mái bằng khang trang rộng rãi, anh
thượng sĩ bị thương tật mất 81% sức khoẻ
ngày nào giờ đã trở thành ông chủ trang trại miền sơn
cước. Tuy không còn đói khổ đầu tắt mặt tối như ngày
xưa, nhưng ông Chiến không lúc nào ngơi tay. Ông bảo: “Ngồi
một chỗ không yên, lao động cũng là để rèn luyện sức
khoẻ. Vùng quê này nghèo lắm. Đất đai cằn cỗi, tui chỉ
mong sao có nhiều người khác cũng được như mình”.
Từ
mô hình “vườn ao chuồng”, “Dưới cá, trên
giàn, trong chuồng, ngoài cây”, trừ chi phí, hằng năm
ông thu nhập 50 triệu đồng. Tuần nào cũng có
lái buôn đến mua gà thịt, tháng xuất một lần
cá, năm bán 3 lứa heo rừng. Bò mẹ đẻ bò con, lãi nhỏ
góp lại thành lãi lớn, càng làm càng lãi, càng lãi càng
ham. Căn nhà khang trang rộng rãi trên mảnh đất khô cằn
này được xây bằng lãi của bò, heo, gà, cá. Tuy số tiền
ấy chưa thật nhiều, nhưng đã giúp ông có tiền làm nhà,
mà điều cao quí hơn là phát huy được bản chất người
lính sau khi về với đời thường, thương binh tàn mà không
phế.
Có
tiền, ông đầu tư cho con cái học hành. Con trai, con
gái, con rể ông đều làm cán bộ nhà nước.
Ngày cuối tuần con ông đưa các cháu về thăm ông bà. Mâm
cơm sum họp đông vui có đĩa thịt gà thơm phức, cá thì
bắt dưới ao, rau có sẵn ngoài vườn. Ông Chiến tâm sự:
“Cả đời tui chỉ mong sao có cơm no mặc lành. Còn sức,
còn đóng góp cho xã hội. Muốn nước mạnh thì dân phải
giàu, muốn giàu phải biết cách làm, đừng bao giờ đầu
hàng với số phận”. Khi nhắc về những năm tháng chiến
đấu trên chiến trường miền Đông Nam bộ, ông Chiến
vạch cho tôi xem vết thương trên cổ và đùi phải. “Trong
ấy còn dằm bom. Mỗi khi trái gió trở trời nó hành tui
đau nhức, chân tay cứng lại. Càng đau càng làm, càng tê
càng đi. Thằng Mỹ mình hổng sợ nữa là. Phải làm để
chiến thắng bệnh tật chứ”. Gọng ông Chiến sang sảng
cười hể hả làm cả nhà vui lây.
Trên
đường trở về thành phố Vũng Tàu, trong lòng
tôi rộn rã niềm vui. Hình ảnh người thương binh tàn
nhưng không phế xưa kia, giờ là ông chủ VAC dân dã, bình
dị, vui tính, lúc tất bật với đàn gia súc, lúc thư thái
bên bàn trà, lúc âu yếm chăm sóc đàn bò làm tôi khâm
phục. Khâm phục người lính Cụ Hồ dù khó khăn đến
bao nhiêu cũng cầu tiến vươn lên không bao giờ chùn bước.
Bài và
ảnh : Mai Tuấn Cường (Báo QĐND) |